“Ha ha, không cần, trong tay ta vẫn còn một ít.”
Trần Giang Hà cười khẽ.
“Vậy vì sao không trao đổi với bọn họ? Muội thấy giá họ đưa ra rất cao mà.” Trang Hinh Nghiên vô cùng khó hiểu.
“Không phải ta không muốn trao đổi với bọn họ, mà là không thể để bọn họ cảm thấy trong tay chúng ta không thiếu linh đan, loại nào cũng có.”




